Và ngày tháng như mặt trời yên ngủ
Như sương mù làm lạc lối chân chim
Mùa đông khô trên từng ngón tay mềm
Đừng níu lại chút trăng tàn cuối phố
Mười năm đi cho hồn ai bỏ ngỏ
Lối mơ về còn khuất nẻo trùng khơi
Màu thư xưa in dấu cuối chân trời
Thôi gởi lại cho ngút ngàn cánh hạc
Mười năm xa nơi phương trời phiêu bạt
Đã mấy mùa nghe tuyết đổ mưa rơi
Để bao ngày ngồi đếm những trang đời
Dòng ký ức cuốn trôi về biển rộng
Mười năm sau đã tàn chưa giấc mộng
Cho một lần khép lại bước chân hoang
Quê hương ơi đêm đợi ánh trăng vàng
Thuyền xa bến nhớ chăng người lữ thứ?
NGUYỄN SĨ LONG
Linz, 31.12.1997