Sóng êm như tiếng thì thầm
Đêm khuya gợi nhớ cung đàn thuở xa
Sóng về vỗ khúc hoan ca
Ru em tròn giấc ngọc ngà an nhiên
Sóng cho em hết muộn phiền
Nhớ câu mẹ hát dịu hiền năm xưa
Sóng về trong buổi ban trưa
Má hây hây đỏ cơn mưa bất ngờ
Sóng về hốt hoảng giấc mơ
Sóng xô thành quách sóng chờ bình minh
Sóng chia thao thức đôi miền
Bên ni bên nớ triền miên dâng trào
Sóng chờ đêm xuống đầy sao
Trăng khuya vọng tiếng rì rào mênh mang
Sóng đùa với gió mây ngàn
Thuyền xa bến đậu lòng tan nát lòng
Sóng theo đến cuối nỗi sầu
Như chèo buông lái như cầu lững lơ
Biển mênh mông gió lặng lờ
Thả trôi con nước sóng vờ lặng câm
Sóng buồn sóng vỗ ầm ầm
Sóng than sóng khóc sóng thầm gọi tên
Thuyền như chiếc võng vô tình
Chấp tay em nguyện lời kinh cuối cùng
Sóng đi theo gió muôn trùng
Sóng say sưa kể nỗi lòng cô đơn
Sóng thương sóng ghét sóng hờn
Trăm năm tại sóng mà đờn so dây
Sóng cho ta những nhịp cầu
Đưa ta về với miếng trầu ca dao
Quê hương vạn nẻo ngọt ngào
Người đi có nhớ dâng trào mến thương
Sóng ơi sao vẫn đôi đường
Sao chưa tìm bến sông Tương mà về?
Dòng đời muôn dặm sơn khê
Sóng đi đi mãi hồn quê ngậm ngùi.
NGUYỄN SĨ LONG
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen