Freitag, 24. Juli 2026

THÀNH PHỐ TUỔI THƠ TÔi

Cao Hữu Tình (Huế, 12.2022)


  Vào cuối tháng 12 năm 2016, trên Blog tôi có đăng bài “Nàng Thơ Của Cao Đệ”, viết về một người bạn học thuở xưa mà nếu tính đến bây giờ thì đã trên 50 năm. Trong bài ấy tôi đã có dịp giới thiệu đến độc giả ba bài thơ của Cao Hữu Tình được lồng trong những câu chuyện liên quan ít nhiều với bạn bè dưới mái trường Luật khoa, Huế vào những năm đầu của thập niên 1970.

  Cao Hữu Tình sinh năm 1952, nguyên quán ở Trà Liêm, Triệu Giang, Triệu Phong, Quảng Trị. Sau khi xong bậc trung học, Cao Đệ vào Huế ghi danh trường Luật, rồi những năm sau đó đã nhận Huế là quê hương thứ hai khi cùng nàng thơ Tôn Nữ Thơ Thơ xây dựng mái ấm gia đình vào năm 1979.

  Cao Hữu Tình làm thơ rất sớm khi mới bước chân vào ngưỡng cửa đại học, mang theo bao nỗi nhớ thương, buồn vui man mác từ dòng Thạch Hãn, căn gác gỗ, con phố, Cổ Thành cho đến những con đường thơm ngát tuổi thơ in đậm hình bóng quê nhà với ngõ hoa xưa, chiều vàng, đêm thao thức đều là những câu chuyện đẹp như cổ tích qua bài “Thành Phố Tuổi Thơ Tôi”, nay giới thiệu cùng bạn đọc xa gần. 

  Bài “Thành Phố Tuổi Thơ Tôi” là phân khúc thứ 2 trong 9 phân khúc của bài “Nước Mắt Quê Hương Tôi” dài chừng 450 câu. Bài thơ này đã được Cao Đệ viết vào năm 1973 trong trại Tiếp Cư Tình Thương (ĐN), lúc đó anh còn rất trẻ, chỉ mới 21 tuổi. 


   

THÀNH PHỐ TUỔI THƠ TÔI


Anh nhớ quê mình

Đơn sơ bé nhỏ

Nhớ đất thiêng liêng Chúa Phật ngự trên cao

Đất hòa hợp giữa nước nguồn sông biển

 

Anh nhớ

Cổ thành bên dòng Thạch Hãn

Biết ngày nào về lại em ơi

Anh nhớ phố nhớ phường nhớ từng con đường

Mái trường bè bạn

Đường Gia Long phượng đỏ cuối trường Nam

Nhớ dáng ai quen chẳng hẹn hò hai đứa

Một chiều hôm lửng gió Nam Lào

 

Anh vẫn nhớ con phố dài yêu dấu       

Trời sang đông vào hạ cũng như nhau

Ngày nghỉ học là thiên đường thơ ấu

Ngách ngõ nào không in dấu rong chơi

 

Nhớ trụ đèn đêm hè đọc sách

Trời như ta khô nỗi nhớ quắt queo

Thương đèn vàng gác khuya thao thức

Đợi gió lên hay cánh lá thư vèo

 

Phố thân quen, thuộc hết tên nhà

Từng khuôn mặt nét cười chân thật

Cuộc can qua ai còn ai mất

Bao lâu rồi

Xiêu dạt biết về đâu

 

Nhớ ơi

Căn gác gỗ

Những chiều vàng 

Tiếng phong cầm hàng xóm bay sang

Anh em tôi nằm chung chăn chiếu

Cót két lên thang biết ai về 

Một phần đời tôi sống với thương yêu

Đêm nằm thương tóc bạc

Những tấm lòng thơm thảo

Chuyện ngày xưa đẹp như cổ tích

 

Có con đường thơm ngát tuổi thơ tôi

Có những bông hoa tô thắm lối đi về

Ngày hai buổi đến trường 

Qua nhà Thể Quỳnh

Cửa vào cung cấm 

Ngõ hoa xưa

Gót sen hồng Tôn Nữ

Hàng chè tàu che mặt thấy gì đâu

Nàng Bích Dung 

Đường Thái Tổ mù sương

Xiêm trắng đi về 

Cửa Tiền ẩn hiện                                     

Tiếng đàn nào theo ai

Hòa điệu bước chân

Tóc thề run rẩy

 

Ôi những thiên thần bé bỏng dấu yêu ơi

Các em mang thành phố tuổi thơ tôi đi đâu

Từ ngày binh lửa

 

Anh nhớ Trà Trì

Một vùng loang dấu đạn

Cánh rừng mai 

Tan tác độ xuân về

Bức họa đồ rách nát một vùng quê

Bạn bè đứa bỏ vào du kích

Đứa lên đường khoác áo rằn ri

Đứa đêm qua gục chết ngã ba đường

Khắp thôn làng

Tang tóc rợn hồn oan

 

Nhớ Kiệu La Vang 

Đường lên bụi đỏ                                                     

Khách hành hương quen lạ bước chen vui

Ta trôi theo dòng kinh cầu nguyện

Tìm gặp em dưới tượng Chúa nhân từ

Bên giếng nước thiêng

Cội đá cây đa

Anh sợ lời thề hẹn

Chiều lăn xuống đồi 

Anh sợ hồi chuông đổ 

Cỏ may theo em về xứ đạo xa xôi

Buồn riêng ai ở lại

 

Rồi ngày vui xưa

Tàn theo binh lửa

Còn chi đâu

Đây Thánh Đường đổ nát thê lương

Chơ vơ gác chuông đứng giữa hoang tàn

Cả tượng Chúa chỉ còn nửa mặt

Phép mầu nào sau chiếc lá vằng xưa

 

Mùa nước lũ mưa dầm không dứt

Rủ nhau về Cổng Chào xóm lá An Tiêm

Đêm nằm nghe nước đổ

Gió lộng vi vu đuổi bắt dông rền

Đập Rì Rì nước bạc réo băng ngang

 

Thương áo trắng

Qua chùa Tỉnh Hội

Đợi đò về áo ướt lúc chiều buông

Em tới nhà chưa

Chợ Sãi lên đèn  

Con phố nhòe 

Mưa tạt nước vây quanh

 

Khuya lạnh trở mình quờ chăn ấm

Nghe chuông chùa hai phía vọng về nhau(1)

Nhớ ngày rằm qua chùa Sư Nữ

Chung chuyến đò hương tóc áo ni bay

Em cúi xuống vớt nhành rong

Soi mặt 

Anh mây trời vờ ngắm nước sông trôi 

Viếng chùa anh biết chi lễ Phật

Bởi đa tình chỉ biết đón đưa thôi

 

Ngày anh đi

Cúi đầu giã biệt

Bên kia bờ đôi mắt đỏ vói nhìn theo.

 

CAO HỮU TÌNH 

Trại Tiếp Cư Tình Thương (ĐN) Hè 1973

                                                                  

(1) Chùa Tỉnh Hội và chùa Sư Nữ, hai ngôi chùa nằm đối nhau hai bên bờ sông Thạch Hãn, khúc sông chảy qua thị xã Quảng Trị.

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen